╝••—¤╝(¯`o´¯) —Gia Tôc Mạc«— (¯`o´¯)╝¤—••╝

GIATOCMAC.TK
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tiểu thư đi học p1

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
nh0k.bim
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 145
Join date : 10/12/2010
Age : 23
Đến từ : Ben Tre City

Bài gửiTiêu đề: Tiểu thư đi học p1   Tue Dec 21, 2010 10:45 am

Cả lớp ồn lên như cái chợ. Mạnh ai nấy nói chuyện. Với các lớp khác thì mười lăm phút đầu giờ là để ôn bài hoặc ổn định trật tự. Nhưng đối với lớp 11C này, thì học bài là chuyện khoa học vi­ển tưởng. Còn ngồi im trật tự chỉ là giấc mơ xa vời của thầy giám thị. Bởi đó là một lớp quậy nhất trong những lớp quậy. Là sự điên đầu của các thầy cô bộ môn và là nỗi ám ảnh của thầy cô chủ nhiệm.

Chân dung tự họa của lớp 11C là thế đấy.

Mười lăm phút đầu giờ hôm nay tự nhiên lớp nổ ra đề tài mới. Đó là chuyện lá thư của Vũ công tử gởi Trần tiểu thư.

Không biết lá thư ấy được gởi từ lúc nào. Nhưng hôm nay, vào lớp tự nhiên cô nàng tên Thùy bỗng dưng đứng dậy, vẫy vẫy một tờ giấy lớn:

- Ê, quý vị phân tích giùm xem cái này là thơ hay ca dao đây.

Cả lớp chợt im phăng ph¡c, mấy mươi cặp m¡t nhìn về phía bàn ba. Thùy bèn hứng giọng đọc lớn:

"Không qua bên ấy thì thương

Qua thì lại mắc cái mương cây cầu

Không qua bên ấy thì sầu

Qua thì lại mắc cây cầu cái mương."

Đọc xong, Thùy lại giơ cao tờ giấy:

- Đấy, ca dao lục bát mà viết ngang hàng như thế đấy, chu choa, dốt sao mà dốt thế!

Mấy cái bàn gần đó chu miệng cười rúc rích. Mỗi người một tiếng:

- Trời ơi! Thế kỷ hai mươi mốt tới rồi mà còn đem ca dao ra để tỏ tình.

- Ôi, nghe mới thắm thiết làm sao!

- Lại còn có cả hoa hồng nữa, sao không tặng hoa vạn thọ. Hoặc là tặng nàng một hộp chocolat. Phải ăn mới biết hương vị tình cảm chứ.

- Ấy ấy, ăn rồi tình cảm nó bay lung linh, để hoa hồng cho nhớ lâu chứ.

Tiếng hi hi, ha ha kéo dài không dứt. Các cô nàng như nổi quạu mỗi người nói một câu. Rồi khoái chí cười.

Nhưng các bàn khác thì lại nguýt háy tưng bừng. Hồng cô nương bĩu môi:

- Kiêu căng quá ai chịu cho nỗi.

- Nhưng mà thư đó ai gởi? Gởi cho ai? Học không lo học bày đặt yêu kiều, thấy ghê.

Hai nhóm lời qua tiếng lại, bên đây công kích bên kia. Không ai thấy ở dưới góc lớp, mặt Vũ công tử hầm hầm tức giận. Và anh chàng không có cách nào khác hơn là im lặng cho đỡ giận.

Vũ công tử tên thật là Vũ Quốc Duy. Là một vị công tử mặt mũi khá khôi ngô. Tính tình hào phóng cực kỳ. Mỗi lần đi chơi, anh chàng sẵn sàng tài trợ cho cả nhóm từ A đến Z mà không hề nao núng. Bởi vậy, bọn con trai phong cho anh chàng biệt danh công tử. Danh hiệu đó có từ lớp 10 cho đến bây giờ.

Giữa năm lớp 10, sau đợt tập văn nghệ, cùng song ca với Minh Lan, Duy đâm ra thích tiểu thư. Nhưng chỉ thích thôi chứ không dám nói gì. Thế rồi dần dần ý thích biến thành hành động. Dần dần Duy tặng sách, tặng thiệp hoặc bánh kẹo. Những thứ đó Minh Lan nhận một cách vô tư. Làm Duy hy vọng vô cùng. Và đến lúc này, anh chàng quyết định bày tỏ nỗi lòng canh cánh của mình.

Duy không dám đưa thẳng cho Minh Lan. Mà nhờ Thùy đưa giùm. Vì hai nàng rất thân với nhau. Duy đâu biết Thùy là con nhỏ lắm mồm nhiều chuyện, và cũng không tưởng tượng nỗi cô nàng oang oác công bố lá thư như thế này. Càng nghĩ càng tức giận kinh khủng.

Bên cạnh Duy, thằng Quang cũng thấy nóng mũi, nó thì thầm:

- Con nhỏ đó quá quắt thiệt, tao muốn đánh cho nó một trận.

Ngồi bên trái Duy, Phục nói:

- Gặp tao là tao sút cho nó một đá. Con gái gì mà lảng nhách, thư của người ta đọc tùm lum.

- Ừ, mà cũng tại Minh Lan đưa cho nó đọc, nhỏ Lan này kinh thật.

Dĩ nhiên là Minh Lan đồng ý, hoặc xúi nhỏ Thùy làm chuyện này. Nếu không ai biết được. Bây giờ Duy không ghét nhỏ Thùy nữa, mà chuyển sang tức Minh Lan. Nó ước sao cô nàng biến thành cây hoa hồng. Nó sẽ ngắt cánh, bẻ gai, bằm bằm cho thân cây tơi tả, cho bỏ cơn tức đang làm lòng nó có lửa.

Cả lớp đang xôn xao chuyện lá thư, thì Tiến Đông Kisốt ôm cặp chạy vào. Anh chàng đứng ở giữa lớp, hoa hoa tay giữ trật tự.

- Im lặng, im lặng, xin thông báo một tin tức mới, im đi mới nói.

Lời của anh chàng như hòn đá ném vào núi đá, chẳng ai thèm để ý. Tức quá, chàng giậm chân mạnh một cái, hét lên:

- Có im đi không?

Mấy mươi cặp mắt bắt đầu ngẩng lên ngó anh chàng. Mấy mươi cái miệng lập tức chuyển hướng tấn công:

- Làm gì la um sùm vậy, điên hả?

- Hôm nay mới tập luyện thêm một bộ chưởng mới chứ gì.

- Thằng khùng.

Đông Kisốt tức quá nhảy lên bàn giáo viên:

- Im giùm đi mấy bà. Tui nói là giờ văn hôm nay có cô mới dạy thế. Cô mới, nghe chưa?

Tiếng ồn dần lắng xuống. Rồi lại vang lên một lô câu hỏi thắc mắc:

- Cô ở trường mình hay trường khác tới?

- Hỏi lãng nhách, thì dạy ở trường mình chứ ở đâu.

- Ê, Đông Kisốt, cô khó không? Cô đẹp hay xấu, cao hay ốm, mập hay lùn? Có hay cho hột vịt không?

Đáp lại một số thắc mắc đó, Tiến nói một cách trịnh trọng:

- Cô này dạy bên lớp 11A. Bạn tui nói cô d­ể lắm, nhỏ xíu à, thấp hơn tui.

- Bộ bạn đo rồi hay sao mà biết?

- Cần gì đo, nhìn cũng biết rồi.

Có tiếng thở dài:

- Ối giời ơi, thế là hết được nghỉ. Sao cô này không bệnh luôn đi cho rồi, được nghỉ thêm vài tuần nữa.

- Nói chuyện vô duyên, đồ ác độc.

- Kìa, phải cô đó không?

Cả lớp im lặng khi nghe thông báo cô tới. Mấy mươi cặp mắt ngó ra hành lang tò mò. Vài tên nôn nóng ngó đầu ra cửa nhìn cô.

Trên hành lang, cô thong thả đi về phía lớp. Đó là một cô giáo dáng người bé nhỏ. Mảnh mai. Miệng lúc nào cũng như cười. Thoáng nhìn thì cô có vẻ là một giáo sinh thực tập hơn.

Khi cô đến gần, mấy cái đầu thụt vào. Mạnh ai nấy về chỗ. Tiếng Đông Kisốt hô vừa đủ cho cả lớp nghe:

- Hoàng hậu giá đáo.

- Hoàng hậu may mắn. Bọn con gái họa theo, cười rúc rích.

Cô Thy bước vào, đứng yên. Cả lớp đứng dậy chào cô giáo. Mấy mươi đôi mắt tinh quái nhìn cô thú vị.

Cô Thy đứng bên bàn giáo viên, mỉm cười quan sát cả lớp rồi dịu dàng.

- Các em ngồi xuống.

Lại có tiếng bàn ghế bị xô đẩy. Hình như lớp này hơi thiếu nhu mì. Mỗi lần chúng nó đứng lên hay ngồi xuống, thì y như xuất hiện những âm thanh chát chúa. Nghe nhức cả đầu.

Kèm theo tiếng bàn ghế là tiếng nhao nhao như bầy ong. Chúng xầm xì bàn tán, phán đoán về cô giáo mới. Ồn đến nỗi cô Thy nói cũng không nghe được. Mà giọng cô thì rất dịu dàng.

- Các em trật tự, chúng ta kiểm tra bài cũ.

Nhưng tiếng của cô bị át đi bởi tiếng vo ve của bầy ong dưới lớp. Ổn định hoài không được, cô Thy bước xuống đứng giữa hay dãy bàn, im lặng nhìn cả lớp, gương mặt đầy nghiêm nghị.

Tiếng ồn từ từ lắng xuống. Rồi im bặt. Mấy mươi cặp mắt nhìn cô, chờ đợi. Chúng nó đã quen với vẻ mặt bực dọc, hay quát mắng của các thầy cô. Nên thái độ trầm tĩnh của cô Thy làm chúng nó thấy ngạc nhiên. Chờ cho cả lớp im lặng, cô Thy lại nói từ tốn:

- Chúng ta bắt đầu giờ học, các em xếp tập lại, cô kiểm tra bài cũ.

Nghe đến chữ "kiểm tra" hàng chục cái miệng lại chí chóe:

- Trời ơi, nghỉ một tuần rồi em đâu có nhớ bài, cô.

- Để tuần sau được không cô?

- Cô mới dạy tụi em đầu tiên, mở rộng từ bi cho tụi em nghe cô.

Cô Thy làm như không nghe chúng nó phản đối. Tay cô cầm cây viết, rà rà theo danh sách. Rồi chấm xuống một tên.

- Nguy­ễn Thị Mai Thanh.

- Má ơi, cứu con.

Tiếng kêu bật ra đầy hoảng hốt, làm cô Thy ngẩng lên ngạc nhiên. Cả lớp cười như vỡ chợ. Ở đầu bàn ba, cô nàng tên Thanh mặt xanh mét như sắp ngất đến nơi. Khiến cô Thy hoang mang:

- Chuyện gì vậy các em?

Lớp trưởng An đứng lên:

- Dạ, tại bạn như vậy đó cô, mỗi lần cô gọi trả bài là bạn hay sợ, bạn bị yếu tim đó cô.

Cả lớp lại cười hí hí. Chúng nó rất khoái Mai Thanh lên trả bài. Mỗi lần bị thầy cô gọi tới là cô nàng giật bắn mình, kêu má tới tấp. Hồn vía bay tứ tán.

Lần này cũng vậy. Cô nàng run rẩy cầm quyển tập lên. Rồi lại bỏ tập xuống, lom khom tìm đôi giày. Nhưng không biết quýnh quáng thế nào, cuối cùng cô nàng mang đại một chiếc giày, một chiếc guốc. Rồi lập cập đi lên bảng.

Tiếng lộc cộc làm cả lớp lại cười rần lên, nghe cười Mai Thanh càng run dữ. Cô nàng đứng quay mặt xuống lớp. Hai tay xoắn xít liên tục vào nhau, buông thỏng ra, rồi lại nắm tay lại, ngón này bẻ ngón kia, dáng điệu trong thật buồn cười.

Cô Thy nhìn Mai Thanh dịu dàng:

- Bình tĩnh đi em, các bạn đều quen cả không có gì để sợ.

- Vâng. Dạ em không sợ.

- Em có thuộc bài không?

- Dạ thuộc! Thuộc!

- Vậy thì em bình tĩnh rồi trả lời.

- Dạ.

- Em đọc bài thơ "Thương vợ" của Tú Xương đi.

Mai Thanh đứng yên một lúc. Mắt cô nàng ngước lên trần phòng, như là ở đó có chữ. Trán cau lại như cố nhớ. Rồi bắt đầu lắp bắp:

"Quanh năm buôn bán ở... ở..."

Phía dưới lớp nhiều tiếng xì xào lại vang lên:

- Ở "mom sông", ở "mom sông".

Mai Thanh ngẩng mặt nhìn xuống lớp cố nghe. Nhưng không nghe được gì. Cô nàng lặp lại như nhai kẹo: "Buôn bán ở ...ở..."

- Ở đâu em? Cố nhớ xem.

- Dạ ở dưới sông.

Dưới lớp phì ra cười. Cô Thy gõ cây thước xuống bàn, giữ trật tự. Rồi quay qua Thanh:

- Ở "mom sông". Em đọc lại đi.

- Vâng. "Quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ...nuôi đủ...đủ..."

Ở dưới lớp, tiếng Đông Kisốt la nhỏ: "Năm con với một chồng"

Thấy Mai Thanh bặm môi cau trán cố nhớ. Nó bèn giơ một bàn tay lên, rồi lại thêm một ngón bên kia: "Năm con với một chồng", hiểu không?

Trên bảng Mai Thanh nhìn nó rồi đọc: "Nuôi đủ sáu con...sáu con..."

Có tiếng cười rúc rích như chuột ở phía dưới. Đông Kisốt tức tối vò đầu:

- Trời ơi! Sao mà ngu quá!

Thùy đánh tay anh chàng một cái:

- Đừng có bứt nữa, hết tóc bây giờ.

Hồng cũng quay qua:

- Coi chừng đến lượt ông đó.

- Im, không được nói bậy, miệng bà toàn mắm muối.

- Ừ, mắm muối vậy chớ linh lắm.

Quả thật là miệng lưỡi nhỏ Hồng rất linh. Vì cô Thy đã cho Mai Thanh về chỗ. Rồi gọi tiếp:

- Phạm Văn Tiến.

- Chết cha.

Đông Kisốt giật mình, hết hồn, gãi gãi đầu rồi cầm tập đi lên. Anh chàng học khá hơn Mai Thanh một chút. Nghĩa là đọc được hai câu thơ đầu một cách trôi chảy, hùng hồn. Rồi sau đó, đứng yên như cây chuối.

Lúc nãy nhờ có sách nên hoa chân múa tay nhắc Mai Thanh, nhìn có vẻ anh hùng lắm. Bây giờ không còn vũ khí trong tay thì anh hùng trở nên yêng hùng. Và anh hùng lấm lét nhìn cô, chờ hột vịt rơi xuống tập của mình.

Cô Thy cho Tiến về. Rồi gọi Vũ công tử lên. Lúc này công tử còn đang tức vì chuyện lá thư, nên lên bảng với vẻ mặt thật ngầu. Cô Thy có vẻ ngạc nhiên về thái độ "hình sự" của anh chàng. Cô bèn hỏi trước:

- Em có thuộc bài không?

- Thưa cô, không.

Câu trả lời hết sức trung thực, thẳng thắn. Hình như công tử đã quen trả lời như thế, nên chẳng lấy gì làm xấu hổ. Có gì đâu mà phải bận tâm.

Cô Thy gọi thêm hai vị nữa lên. Các vị khác cũng không phản bội bạn mình. Các vị được xơi thêm hai hột vịt nữa rồi thong thả trở về vị trí của mình.

Vậy là ngay tiết học đầu tiên này, có đến năm vị không thuộc bài. Với cô Thy thì đây là con số thật khủng khiếp.

Chưa lớp nào có tinh thần đoàn kết như lớp này. Hễ một người không thuộc bài thì mấy người kia nhất trí không thuộc bài theo. Hình như ai cũng có phương châm: "Nó không thuộc thì ngu sao mà học giỏi hơn nó".

Cô Thy xếp sổ điểm lại. Không hề trách mắng một câu. Cô đứng lên, yêu cầu cả lớp lấy giấy ra. Rồi đọc "đề" bài: "Em hãy chép lại hai mươi lần bài thơ "Thương Vợ" của Tú Xương".

Cả lớp hí hở viết. Không ai dám hó hé có ý kiến nữa. Đã chép bài phạt mà còn ý kiến sao được.

Cô Thy yêu cầu tuần sau nộp bài. Rồi cho lớp học bài mới.

Cả lớp im lặng ghi tựa bài. Đợi chúng nó ghi xong, cô Thy nhìn Mai Thanh nói nhẹ nhàng:

- Thanh đứng dậy đọc bài cho cô.

- Ôi chết!

Cũng như mọi lần khi bị gọi đến tên, cô nàng hoảng hốt kêu lên một tiếng thống thiết. Rồi đứng dậy, hấp tấp lật sách ra đọc. Cử chỉ lập cập của cô nàng làm cô Thy mỉm cười:

- Cố gắng tập bình tĩnh đi em. Em hãy nghĩ rằng xung quanh em là người thân của mình, và không có việc gì phải sợ cả.

Và cô quay sang nói với lớp:

- Còn các em, đừng cười khi bạn mất bình tĩnh, các em nên khuyến khích bạn, tập cho bạn dạn lên.

Những tiếng dạ nho nhỏ vang lên, như đã nhận thức ra.

Cả lớp bắt đầu nghe giảng bài. Nhưng Tiến Đông Kisốt thì còn suy nghĩ ghê lắm. Bản tính hào hiệp trỗi dậy. Và anh chàng nghiền ngẫm những kế hoạch "giúp bạn vượt khó". Anh chàng còn tự trách mình sao không nghĩ ra điều này sớm hơn.

Hết tiết dạy. Cô Thy đi ra. Cả lớp bắt đầu bàn tán về cô mới. Nhưng Tiến thì vẫn ngồi yên "suy nghĩ". Và đến hết năm tiết học, thì anh chàng đã nghĩ ra xong một kế hoạch tuyệt vời. Đó là kế hoạch siêu đẳng, để giúp Thanh cô nương có tính gan dạ.

Hôm sau vào lớp, Đông Kisốt không ba hoa chích chòe như mọi ngày, mà cứ ngồi yên một chỗ quan sát Thanh cô nương. Nó thấy cô nàng đang ngồi chống tay lên bàn, mải mê đọc truyện. Nó nghĩ đây là thời điểm thích hợp nhất để thực hiện việc nghĩa.

Đông Kisốt thò tay vào cặp lấy ra một gói giấy, bước về phía Thanh cô nương. Nó từ tốn ngồi bên cạnh cô nàng:

- Thanh nhìn cái này nè, đừng sợ nghe, phải tập tính dũng cảm, không sợ gì hết.

Vừa nói nó vừa mở gói giấy đặt lên quyển truyện. Thanh không hiểu nó muốn nói gì, cô nhìn nó ngơ ngác. Rồi nhìn xuống bàn:

- Á!

Một tiếng hét kinh dị vang lên. Mọi người chưa kịp quay lại thì Thanh cô nương đã lăn đùng ra xỉu, mặt mày xanh như tàu lá.

Đông Kisốt hoảng hồn nhìn Thanh ngơ ngác. Hiệp sĩ đâu có ngờ sự nhiệt tình của mình lại có kết quả kỳ cục như vậy. Nó vội đỡ Thanh cô nương lên, quýnh quáng:

- Tỉnh lại đi, trời ơi, sao tới nỗi xỉu.

Cả đám xúm lại, đỡ Thanh nằm lên ghế. Hồng phát hiện ra con sâu đen ngún, dài cả tất, đang búng mình trên bàn. Nó hét lên:

- Á sâu, trời ơi!

Bọn con gái tủa về một góc chí chóe:

- Ghê quá, má ơi!

- Sâu này ở đâu ra vậy, quăng đi.

- Ôi, rùng rợn quá!

Cả bọn quýnh quáng, lao nhao lóc nhóc cả lên, không biết nên giải quyết bệnh nhân hay con sâu trước. Và trong đám hỗn loạn ấy, chỉ có mình Vũ công tử là bình tĩnh nói như ra lệnh:

- Không lo cứu nhỏ Thanh, ở đó mà lo sâu, khiêng nó xuống phòng y tế đi.

Lúc này mấy nhân vật sợ sâu mới tỉnh trí ra chút ít. Cả bọn đưa nạn nhân xuống phòng y tế. Còn lại một đám, Hồng cô nương bắt đầu điều tra:

- Ê, hồi nãy tui thấy ông mở gói giấy, ông bắt sâu nhát nó phải không?

Đông Kisốt còn run, mặt mày tái mét. Bị tra vấn, hiệp sĩ gật đầu ảo não:

- Thì tui đưa con sâu cho nó, nhưng không phải nhát.

- Trời ơi, đưa sâu cho người ta mà còn bảo không nhát, vậy đưa làm gì?

- Có ngon sao không giỏi nhát tụi con trai, lại nhè con nhỏ yếu tim mà nhát, ông có điên không?

- Nó mà chết là ông tới số.

- Hứ, tại lo luyện chưởng quá nên đầu óc nó lẩn thẩn vậy đó, hết chuyện đi nhát sâu người bệnh, ác vừa vừa thôi.

Bị tấn công tứ phía, hiệp sĩ quýnh lên, la lớn:

- Tui nói tui không có ý nhát mà...

- Không có ý thì đưa sâu cho nó làm gì, định chạy tội hả?

- Tui chỉ muốn giúp đỡ nó thôi.

Mấy cái mỏ cong lên, rồi bĩu môi ra dài cả tất:

- Giúp...đỡ...ỡ. Xí! Chuột tha lòng tốt chết tiệt của ông đi. Giỡn rồi không dám nhận hả?

Đông Kisốt tức quá, hoa tay múa chân:

- Tui muốn giúp nó thiệt chứ bộ, hôm qua cô Thy bảo bạn bè nên tập cho nó dạn dĩ, tui định tập dần cho nó quen, ai ngờ...

Mấy cặp mắt trố ra nhìn hiệp sĩ, kinh ngạc. Cả đám lặng đi một hồi. Rồi bắt đầu bùng nổ:

- Trời ơi là trời, càng ngày nó càng khùng ra.

- Giúp kiểu đó chẳng khác nào hại chết người ta.

- Đúng là Đông Kisốt, chuyên môn làm chuyện dở hơi, mấy lần như vậy rồi.

- Thôi đi, mai mốt ông đừng giúp đỡ ai nữa hết, để cho người ta sống với, ông giúp đỡ kiểu đó chắc thiên hạ chết hết.

Mỗi người một câu, khiến Đông Kisốt rối tung cả lên. Nó chống cằm ngồi im, ủ rũ.

Vẻ rầu rĩ của nó làm bạn bè thấy tội tội. Thế là đám con trai làm thinh. Còn tụi con gái thì quay lại an ủi:

- Mà thôi, lỡ rồi, lần sau đừng làm nữa thì thôi.

- Nó sợ chút xíu chắc không sao đâu.

Mỗi người một câu an ủi. Làm Đông Kisốt thấy lương tâm đỡ áy náy một chút. Nó chợt nhận ra mình đã làm một chuyện dở hơi không tưởng.

Mà quả thật, Đông Kisốt nổi tiếng là dở hơi.

Thật ra thì nó rất tốt bụng, luôn nhiệt tình giúp đỡ bạn bè. Phải cái tội tính tình láu táu, lóc cha lóc chóc, nên cuối cùng chỉ làm toàn chuyện tầm bậy. Và người nào được nó giúp đỡ lại hóa ra là khốn khổ hơn là sung sướng.

Chính tính cách đó nên bạn bè đặt cho nó là cái tên Đông Kisốt. Và ở trong lớp nó là người bị bạn bè chửi nhiều nhất, nhưng cũng được thương nhất.
Vừa đến gần cửa lớp, cô Thy đã thấy những cái đầu lô nhô đứng lên ngóng ra hành lang. Kèm theo những tiếng nói lao nhao ồn ào. Rồi những câu thông báo bay đến bên ngoài vẫn còn nghe:

- Hồng y sư tỷ tới.

- Hoàng hậu nương nương giá lâm.

- Hôm nay sẽ nghe sư tỷ ca vọng cổ mát trời luôn, sổ đầu bài toàn loại C, cho tụi bây quậy nữa đi.

Cô Thy nghe hết. Nhưng vẫn thản nhiên như không. Mới nhận lớp có một tuần mà cô đã nghe tụi nó gán cho cô vô số biệt danh. Nhưng cô không có ý định "lên lớp" chúng nó. Bản thân thầy cô trong mắt học sinh như thế nào thì chúng sẽ vô tư phản ánh lại như thế. Không thể đem bài dạy về đạo đức mà áp đặt lên chúng nó. Chỉ tạo ra những cử chỉ kính trọng giả tạo mà thôi.

Nếu bản thân thầy cô đáng được kính trọng, thì tự khắc học sinh sẽ nể phục. Cô Thy quan niệm như vậy, nên chẳng khi nào la mắng học sinh nếu chúng có hổn với mình.

Mà thật ra, cô chẳng khi nào bị học sinh đem ra đùa bỡn. Trừ cái lớp 11C chọc trời khuấy nước này.

Cả lớp đứng dậy chào khi cô giáo bước vào. Lại vẫn những âm thanh ken két, cười nói ồn ào như cái chợ. Cô Thy đứng giữa lớp, yên lặng nhìn chúng nó. Đặc biệt là nhìn những cái miệng phát âm không biết mệt.

Tiếng ồn bớt dần, rồi im bặt. Chúng nó rất ngán cách ổn định bằng mắt của cô. Mỗi lần bị cô nhìn là chúng nó chấp chới mắt nhìn xuống. Và cái mỏ tự động khép lại. Thật ra bị quát tháo dễ­ chịu hơn là bị chiếu tướng. Xấu hổ sao ấy.

Đợi lớp hoàn toàn yên lặng, cô Thy cho ngồi xuống. Rồi đi về phía bàn giáo viên. Cô đứng bên bàn nói chậm rãi:

- Hôm nay là ngày đầu tiên cô dự buổi sinh hoạt lớp của các em. Trước đây các em sinh hoạt như thế nào thì bây giờ vẫn giữ nếp ấy. Cô chỉ theo dõi thôi, các em bắt đầu đi.

Ở cuối bàn. Lớp trưởng và lớp phó nhìn nhau, ngần ngừ. Cuối cùng, lớp trưởng mạnh dạn đứng lên, đi lên bảng, tay cầm theo một bản cáo trạng dài sọc.

Mới nhìn vào, thì lớp trưởng cũng đã gây ấn tượng về vị trí bề thế của mình. Đó là một cô nàng to đùng, béo núc na núc ních, mặt hồng hào mũm mỉm. Trông vừa dễ­ thương vừa buồn cười. Nhìn thì có lẽ tức cười đấy. Nhưng chớ có dại dột đụng vào. Vì lớp trưởng không hiền lành khờ khạo gì đâu.

Lúc mới vào lớp 10. Thoạt nhìn cô nàng, ai cũng che miệng cười rúc rích. Người thì gọi là "ú cô nương", người thì gọi là "bé béo", hoặc "đại nhân" (nghĩa là người bự). Những lúc bị chọc, cô nàng tảng lờ như không nghe, và hoàn toàn không phản ứng gì cả.

Ngay việc bình bầu lớp trưởng, cũng là một sự việc không bình thường chút nào. Nó có lịch sử thế này. Ấy là đầu năm lớp 10 vào, chẳng ai biết rõ thực lực của ai. Cô chủ nhiệm bèn cho lớp bầu một lớp trưởng tạm thời. Rồi qua một học kỳ sẽ bình bầu chính thức.

Thế là cả lớp nhất trí bầu "ú cô nương", cho vui. Vì lúc đó, ú là cô nàng nổi nhất trong lớp. Chúng nó chỉ khoái đùa giỡn trêu chọc, chứ hoàn toàn không có ý định nghiêm chỉnh.

Nhưng dần dần "ú cô nương" thể hiện vai trò của mình một cách đáng nể. Và cả lớp hết dám lờn mặt chọc ghẹo. Nàng béo học giỏi, có năng khiếu điều khiển lớp. Đặc biệt mà ai trêu nàng thì có mà toi đời. Thế nên hết học kỳ I, nhiệm kỳ của nàng vẫn không bị bãi bỏ, và kéo dài đến mãi bây giờ.

Lớp trưởng đứng giữa lớp, nghiêm chỉnh đọc bản báo cáo cuối tuần. Trong đó khuyết điểm thì vô số kể. Nào là đi trễ, không mang phù hiệu. Nam sinh không bỏ áo vô quần. Quét lớp trễ. Ăn quà, cúp tiết... Còn ưu điểm thì... quá ư là khiêm tốn, hầu như không có. Nhưng vốn vị tha, lớp trưởng cũng cố tìm cho lớp một ưu điểm. Đó là không có hiện tượng đánh lộn, chỉ cãi nhau mà thôi.

Đọc xong bản báo cáo, lớp trưởng quay lại, ái ngại nhìn cô Thy. Nhưng vẻ mặt cô vẫn thản nhiên:

- Tiếp tục đi em.

Lớp trưởng lại quay mặt xuống lớp:

- Bước qua phần báo cáo của các tổ, mời tổ trưởng tổ một.

Hồng cô nương đứng lên. Cô nàng cũng cầm một tờ sớ dài ngoằn:

- Sau đây tui xin báo cáo tình hình tuần vừa qua. Tuần qua tổ hai bỏ quét lớp hai lần, bị cô bộ môn Sử xếp loại D trong sổ đầu bài. Bạn Minh Lan rủ năm bạn khác cúp tiết. Bạn Thùy ăn vụng trong giờ Anh Văn. Các bạn khác không thuộc bài, không làm bài tập, không...

Ở dưới lớp, các cô nương của tổ hai mím môi! Nguýt háy! Mặt mày hầm hầm hình sự. Chờ cho Hồng cô nương báo cáo xong, tiểu thư Minh Lan lập tức đứng dậy, đi lên bảng. Tay tiểu thư cầm tờ cáo trạng còn dài hơn cả tổ một. Tiểu thư bắt đầu phản công bằng cái giọng nhỏ nhẹ êm ái:

- Tôi xin đại diện tổ hai, báo cáo kết quả học tập tuần qua. Trong tuần qua, các bạn tổ một mất kỷ luật nhiều nhất: cố ý xả rác bừa bãi, nói chuyện nhiều, làm mất đồ lau bảng, ăn vụng trong giờ toán, không thuộc bài, ngủ gật và...

Hồng cô nương bật dậy, hung hăng:

- Ai cố ý xả rác? Bạn nêu tên lên đi.

Trần tiểu thư chưa kịp trả lời, thì Thùy cô nương đã đứng bật dậy:

- Nêu thì nêu, bạn nè, bạn Trúc nè, nguyên nhóm của bạn cố ý xé giấy rải dưới gầm bàn, có không?

- Còn tổ của bạn thì không quét lớp, sẵn lớp dơ thì bỏ rác xuống cho dơ luôn.

- Chứ không phải tổ bạn có ý xả rác để bắt tụi tui quét cho cực hả? Bởi vậy không thèm quét đó.

Các cô nàng của hai tổ bắt đầu nổi xung thiên. Mai Thanh của tổ một đứng dậy tham chiến:

- Mấy bạn lười quét lớp rồi đổ thừa thì có.

Thùy quay phắt về phía Mai Thanh định quạt lại, nhưng Xuyến đã kéo tay cô xuống, rồi đứng bật dậy:

- Bạn nói ai lười? Bạn lười thì có, làm một chút cũng than mệt, trốn quét lớp, sao không nói ra luôn.

Hồng cô nương kéo Thanh ngồi xuống, hung hăng đứng lên:

- Người ta bị yếu tim nên không làm nặng, vậy cũng bắt bẻ, ỷ con nhà giàu rồi kênh kiệu hả?

Hai nhóm hết đứng lên lại ngồi xuống, hoa tay múa chân hài tội lẫn nhau. Quên phắt có cô chủ nhiệm đang ở đó. Thế là chiến tranh bùng nổ, biến cả lớp thành chiến trường rực lửa. Chiến tranh nổ ra một cách dữ dội, càng lúc càng lan rộng ra. Tầm vóc của nó không thua gì chiến tranh vùng vịnh.

Cô Thy sững sờ nhìn xuống lớp. Không tưởng tượng nổi chúng nó cãi nhau chí tử như vậy. Quả là những nhân vật số một, "dọc ngang nào biết trên đầu có ai". Cô đã nghe danh quậy nổi tiếng của lớp. Nhưng không hình dung nổi là nó mất trật tự như thế.

Thấy cô chủ nhiệm đăm đăm nhìn các thành viên tham chiến, lớp trưởng đứng dậy la lớn:

- Thôi đi, các bạn đừng có cãi nhau nữa, cô nhìn kìa.

Nhưng các cô nàng say sưa với cuộc chiến, khí thế còn bừng bừng. Một câu quát thì có sá gì. Và các nàng vẫn liệt kê tội của nhau một cách hăng hái.

Tức quá lớp trưởng quát lớn:

- Im đi nghe không?

Phải đợi đến khi cô chủ nhiệm bước xuống, đứng ở bàn đầu nhìn từng người, thì cuộc chiến mới lắng xuống và chấm dứt. Các cô nàng ngồi im thin thít, âm thầm liếc háy lẫn nhau. Nhìn nhau bằng đôi mắt hình viên đạn.

Cô Thy không bình phẩm điều gì, chỉ nói nhẹ nhàng:

- Tổ trưởng báo cáo tiếp đi các em.

Tiểu thư Minh Lan thấy các bạn mình hài tội tổ một đã đủ. Không cần gì đọc thêm nữa, tiểu thư bèn bước lên bảng, thận trọng ghi "Tổ một: -23 điểm".

Trước đó, Hồng cô nương đã viết số 20 điểm trừ to tướng, dành cho tổ hai.

Thấy số 23, các nàng tổ một càng tức dữ. Nhưng không dám lên tiếng. Chỉ đành nhủ thầm với lòng: "Tuần sau sẽ rửa hận".

Tiếp theo là báo cáo của tổ ba và tổ bốn. Hai tổ này đều là con trai, tính tình hào phóng rộng rãi, chẳng thèm để ý đến những chuyện nhỏ nhặt, nên chỉ báo cáo chút xíu là xong. Rất êm thấm hòa bình.

Xong phần báo cáo của các tổ. Cô Thy gọi lớp trưởng lên, hỏi nhỏ nhẹ:

- Những lần sinh hoạt trước, lớp có mất trật tự vậy không em?

- Dạ, tuần nào cũng vậy ạ. Lúc trước cãi nhau, cô Thủy có phạt mấy bạn. Nhưng mấy bạn vẫn không chừa ạ.

Cô Thy gật đầu, rồi hỏi tiếp:

- Lớp em có chia phe phái, băng nhóm gì không?

Hỏi thế, chứ cô thừa biết lớp có mấy phe rồi. Quả nhiên, lớp trưởng trần thuật vanh vách:

- Dạ, có hai phe ạ, phe của bạn Minh Lan và phe của bạn Hồng. Mấy bạn kia ghét bạn Minh Lan vì bạn ấy ỷ nhà giàu nên kiêu căng. Còn bạn Minh Lan thì ghét mấy bạn kia hay châm chích.

Cảm thấy điều tra đã đủ, cô Thy cho lớp trưởng về chỗ. Sau đó cô bước xuống lớp nói như thông báo:

- Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta sẽ chia tổ lại. Cô vẫn phân lớp làm bốn tổ, nhưng sẽ có sự thay đổi giữa tổ một và tổ hai.

Và cô Thy ghép hai phe kình chống nhau trong cùng một tổ. Đồng thời rải đều các nhân vật phe nhóm ngồi riêng với nhau. Các cô nàng bất mãn trong bụng, nhưng không dám phản đối. Không hiểu sao thái độ nhẹ nhàng nghiêm trang của cô Thy làm chúng nó thấy ngán, không dám giơ càng múa vuốt chống đối.

Bằng cách đó, cô Thy làm cho hai phe đối nghịch có chung bổn phận, và quyền lợi, nên chẳng có lý do gì để các nàng moi khuyết điểm của nhau nữa.

Thế là tuần đầu tiên chủ nhiệm lớp, cô Thy đã làm một sứ mạng lịch sử, là hợp nhất các tổ chức chung về một mối. Còn sau khi ổn định, các tổ chức có tiến bộ không thì phải theo dõi mới biết.

Giờ chơi, nhóm của Vũ công tử ngồi dưới gốc cây phượng, trầm ngâm nhìn thiên hạ vào căn tin. Lúc này Vũ công tử có tâm trạng chán đời, nên chẳng buồn đi chơi hay nói chuyện với ai. Tâm trạng đó cũng lây lan qua hai tên bạn chí cốt là Quang và Phục. Chúng nó trở nên suy tư như những ông cụ.

Chợt thằng Phục huýt tay công tử:

- Mầy nhìn kìa, Duy.

- Thấy rồi! - Duy đáp với vẻ bực dọc.

Điều mà thằng Phục muốn lưu ý công tử là tiểu thư Minh Lan đang đứng nói chuyện với tên Quốc lớp bên cạnh. Đó cũng là nguyên nhân gây nên sự buồn chán của công tử mấy tuần nay.

Từ sau lúc công bố lá thư trên đài phát thanh... Mỹ Thùy, Trần tiểu thư còn làm nhiều chuyện khó ưa hơn, là tránh mặt không nói chuyện với Vũ công tử. Tệ hại hơn, là cô nàng đỏng đảnh đó kết môđen với tên Quốc lớp bên cạnh. Giờ chơi nào hai đứa cũng đứng bên hành lang nói chuyện. Nhiều khi nói luôn cả giờ về nữa.

Duy không hiểu tại sao cớ sự lại ra thế. Bỗng nhiên cô nàng không thèm nói chuyện với nó. Không nhận quà của nó. Mấy lần nó hỏi thì cô nàng kênh kênh cái mặt bỏ đi chỗ khác. Duy thấy đau đầu ghê gớm. Nó không hiểu nỗi tại sao. Nó thấy con gái sao mà khó hiểu quá. Đang làm bạn bỗng biến thành thù. Trong khi nó có làm gì đâu.

Vũ công tử buồn lắm. Buồn đến bỏ học... Ờ... nói thế cũng hơi quá. Vì trước giờ công tử có học hành gì đâu mà bảo bỏ. Đúng hơn là công tử buồn đến bỏ chơi. Lúc trước, vào giờ chơi cả bọn còn đùa giỡn. Giờ thì chỉ khoái ngồi dưới gốc phượng mà ngẫm nghĩ cái sự đời.

Thằng Quang trầm ngâm suy nghĩ gần một buổi. Cuối cùng cái đầu bác học của nó cũng bật ra được ý nghĩ... siêu độc đáo. Nó chép miệng:

- Tao nghĩ... con gái sao sáng nắng chiều mưa quá, mầy thấy vậy không Duy?

Ý nghĩ của nó xưa như cây... phượng. Nhưng nó thấy mới mẻ và tâm đắc lắm. Nó hứng chí hát luôn:

"Con gái sáng nắng chiều mưa

Con gái sáng mưa chiều nắng

Con gái nói khùng là điên

Con gái nói điên là khùng."

Đang buồn muốn chết mà Duy phải bật cười, Phục khoái lắm, nó xúi vô:

- Mày đem câu này hát cho nhỏ Minh Lan nghe đi!

- Thôi ông, nó chửi chết.

- Hát không phải khen nó đâu, mà chửi đó. - Phục khoát tay.

Duy dựa lưng vào gốc cây, uể oải:

- Dẹp đi, chửi làm gì, người ta không thích mình thì thôi. Bất cần.

Hai tên bạn đồng thanh gật đầu:

- Đúng, bất cần, mình mà lụy nó, nó khi dễ­ mình, không thèm để ý tới nó nữa.

- Làm như có một mình nó đẹp không bằng. Khối 10 có nhiều đứa còn đẹp hơn nó.

- Gặp tao như thằng Duy, tao goodbye nó luôn.

Duy cười nhếch miệng:

- Tao không cần làm thế thì nó cũng đã good bye tao rồi. Thôi, không nhắc đến nó nữa, không nói nữa.

Mà có muốn nói tới cũng không được. Vì chuông đã reng lên. Ba tên uể oải đứng dậy đi vào lớp.

Lên tới cầu thang thì đụng đầu Minh Lan. Cô nàng lập tức ngó chỗ khác như không thấy Duy. Nó cũng tự ái nhìn nơi khác. Và đi chậm lại nhường cho cô nàng lên trước.

Giờ kế là giờ toán, một môn "khô, khó, khổ" đối với cả lớp. Và thầy thì cũng khô khan, khó khăn, khắc khổ y như môn học. Thế nên giờ toán chẳng được lớp chờ đợi lắm.

Chờ hoài không thấy thầy xuất hiện. Lớp trưởng bèn chạy xuống văn phòng. Sau đó cô nàng trở lên lớp thông báo:

- Hôm nay thầy toán nghỉ, các bạn phải ngồi im trật tự.

Chuyện vớ vẩn! Nghỉ tiết mừng hết lớn, phải la hét cho thỏa chí, làm gì có chuyện trật tự. Thế là những tiếng "ura" nổi lên vang dậy.

Đông Kisốt láu táu chạy lên bảng, hoa tay hoa chân loi choi như con khỉ:

- Bây giờ mình văn nghệ đi.

Lời đề nghị đó được ủng hộ nhiệt tình. Chúng nó vỗ tay tán thưởng. Tiến khoái chí chạy xuống bàn lấy tập, cuộn lại làm micrô, và nói nghiêm chỉnh:

- Sau đây là chương trình văn nghệ theo yêu cầu người hát, ai muốn hát phải đăng ký trước.

- Tui, tui.

- Tui hát hai bản.

- Tui hát Apsara.

- Tui nhảy Lambađa, chơi nhạc disco.

Hàng chục cái miệng chí chóe la hét. Chúng nó leo cả lên bàn, cố rống cho tiếng mình to nhất.

Lớp trưởng đứng lên, lạch bạch đến đóng các cửa lại. Rồi giơ tay lên cao:

- Trật tự, trật tự, lần lượt từng người lên hát, không có la. Người nào la tui nhét giấy vô miệng đó.

Đám lộn xộn bắt đầu im lặng. Tiến nhảy nhót liên tục. Nó nói to:

- Tui xung phong làm speaker, ai muốn hát phải đăng ký với tui trước.

Không có ai phản đối, Tiến bèn đưa "micrô" lên giới thiệu:

- Mở đầu chương trình là cặp song ca đang được giới trẻ yêu thích. Xin giới thiệu tiểu thư Minh Lan và công tử Quốc Duy.

Tiếng vỗ tay vang lên. Minh Lan bắt đầu cựa quậy:

- Tui không hát chung đâu nghe.

Duy nghe thế tự ái quá. Nó bỏ về phía cuối lớp:

- Tôi không tham gia chương trình này đâu.

Cả lớp cười rúc rích, đưa mắt nháy nhau. Tiến hỉnh hỉnh mũi:

- Không hát thì thôi, làm gì dữ vậy. Sau đây tui xin hát một bài.

Ở dưới bọn con gái lắc đầu phản đối:

- Ê, speaker đâu có hát được.

- Nhưng tui thích hát quá, cho tui diễ­n một bài đi.

- Không được, không được.

Tiến "xuống giá":

- Vậy nửa bài được không, nửa bài?

- Kệ nó, nhường cho nó hát đi.

- Ừ, được đó, hát gì thì hát lẹ đi.

Tiến trịnh trọng:

- Sau đây tui xin hát bài "Hát với chú ve con".

Vừa nói nó vừa chỉ vào ngực nó. Đến chữ "chú ve con" nó lại chỉ xuống lớp. Lập tức, đám con gái tủa lên túm áo nó:

- Ông nói ai là chú ve con?

- Ngon thật, dám bảo chị là chú ve con?

- Chắc nó hết muốn sống rồi.

Tiến lùi lại, giơ tay lên đỡ:

- Ê, làm gì mà hung hăng quá vậy? Tui nói "hát với chú ve con" đó là tên bài hát chứ bộ.

Hồng nhéo vai nó tới tấp:

- Tên bài hát sao chỉ về phía tụi tui.

- Vô tình chứ bộ, vô tình.

- Vậy tui nhéo cho bỏ cái tật đó.

Một trận mưa ngắt nhéo tới tấp đổ xuống. Tiến cong người la oai oái. Cả đám ngồi dưới lớp cười hả hê, thỏa thích. Cuối cùng Thùy mới chịu buông áo Tiến ra:

- Thôi, tha cho nó đi.

Đám con gái lần lượt buông tay ra. Được tha, Tiến chạy về phía cửa, la chói lọi:

- Chưa thấy con gái nào dữ hơn con gái lớp này, toàn là bà chằn lửa, coi chừng ế hết đó.

- Cái gì, cái gì?

Thế là cả đám lại rú lên, ùa về phía cửa tấn Đông Kisốt vào tường.

- Chị muốn tha mà tha hổng xong, chằn lửa này, chằn lửa này.

Thùy vừa nói vừa ngắt vai Đông Kisốt một cái đau điếng. Trúc vừa kéo áo anh chàng, vừa la lớn:

- Chừa cái tật ăn nói linh tinh nhé! Có chừa không?

- Chừa, em xin chừa.

Tiến giơ tay xá:

- "Con" xin lỗi mấy chị, mấy chị từ bi tha thứ cho "con" nhờ.

- Tốt, biết lỗi vậy là tốt.

- Lần này mấy chị tha cho đó, lần sau là ốm đòn đấy nhá.

Đám con gái rút xuống lớp. Lớp trưởng khoát tay:

- Bây giờ hát tiếp đi.

Tiến vừa sửa lại áo, vừa thở:

- Te tua tơi tả rồi, hát gì nữa.

Điệu bộ của anh chàng làm đám con gái cười rinh rích. Phục đứng lên la lớn:

- Không hát thì giới thiệu người khác hát đi.

Tiến loay hoay sửa lại "micrô" đã bị bung ra lúc nãy. Rồi lấy giọng hài hước:

- Sau đây, lớp trưởng đại nhân sẽ hát bài ""tao" là hoa hồng nhỏ".

Cả lớp lại cười rần lên. Ú cô nương đứng dậy, khoan thai lên bảng. Cô nương giật cái "micrô" trên tay Tiến, cũng cúi đầu chào rất điệu đàng. Giống hệt phong cách ca sĩ. Rồi nàng Ú đứng thẳng lên:

- Sau đây tui xin hát bài ""tui" là hoa hồng nhỏ".

Lại một trận cười nổi lên. Hồng cô nương nghiên đầu qua Thùy:

- Hí hí, không dám hoa hồng nhỏ đâu, hoa hồng bự đấy.

- Hồng đại đóa, hồng vĩ đại!

Hai nàng chụm đầu vào nhau, cười rúc rích. Trên bục lớp trưởng bắt đầu cất giọng: "Em sẽ là mùa xuân của mẹ, em sẽ là màu nắng của cha."

Dưới lớp con trai gõ bàn làm trống. Đông Kisốt chạy xuống lấy cây chổi, gảy gảy như gảy đàn, tụi con gái thúc vô:

- Múa luôn, nhảy luôn.

Lớp trưởng chịu chơi hết mình, cô nàng bèn nhún nhún chân. Hai bàn tay béo mũm mĩm ngoáy thành một động tác múa, giống y như chương trình ca nhạc thiếu nhi. Cô nàng to như con gấu mà lại nhún nhảy ục ịch, làm cả lớp cười bò ra nghiêng ngửa.

Ú cô nương hát xong lại cúi đầu chào rất điệu nghệ. Cả lớp vỗ tay rần rộ lên. Tiến bước tới nâng tay nàng Ú lên như hôn. Nhưng lại hôn tay của mình. Cử chỉ tiếu lâm đó làm cả lớp cười lên lần nữa. Ú cô nương đáp lễ­ bằng một cái nhéo ra trò. Rồi lạch bạch rời "sân khấu".

Tiến nhảy lên bục:

- Tới ai nữa đây? Ai có nhu cầu hát đăng ký đi.

Lập tức một giọng ồ ồ cất lên:

- Tui, tui.

Đó là tiếng của "chị Hai nước tương". Chị Hai làm cả lớp quay phắt lại nhìn xuống bàn cuối:

- Trời ơi, khủng khiếp quá.

- Chuyện gì xảy ra đây.

- Thôi, thôi, làm ơn đừng hát, lo bán nước tương đi.

Nghe mấy cái giọng trêu chọc. "Chị Hai" vẫy tay, nhún vai một cái:

- Mấy người này vô duyên quá, làm mất hứng. Tui giận không hát bây giờ.

Đám con trai cười khoái chí. Thằng Bình vỗ vai chị Hai nói như dỗ dành:

- Ai nó gì thì nói, mình cứ hát nhé!

- Vậy lên hát nữa à nghen.

- Ừ, lên đi.

Thắng "nước tương" bước ra khỏi bàn, yểu điệu đi lên. Tụi con trai nháy mắt với nhau cười. Ở trong lớp, đám con trai khoái chọc Thắng nhất. Và gọi nó là "chị Hai" vì nó ẻo lả như con gái, lại có tật hay giận. Mỗi lần giận thì ngún ngẩy như con gái. Nhà chị Hai sản xuất nước tương, nên chị có biệt danh "chị Hai nước tương".

"Chị Hai" cũng rất chịu quậy. Khi đứng trên bục, "chị" cũng nghiêng mình chào khán giả một cách bài bản. Và nói thỏ thẻ:

- Để đáp lại sự yêu mến của khán giả, tui xin ca bài "Xin làm người hát hay".

Dưới lớp tiếng cười khúc khích nổi lên:

- Khiêm tốn quá hí... hí...

- Đề nghị khiêm tốn chút đi.

Thắng ra vẻ giận dỗi:

- Ồn quá, sao mà hát được, tui về.

Đám con gái vội lên tiếng:

- Ấy ấy, đừng giận, hát đi.

- Có bao nhiêu cứ rống lên, rống nhiều vào.

Thắng mím miệng, nhướng mắt nhìn lên trần phòng như nhớ ra. Rồi bắt đầu ca: "Cũng đành, xin làm người hát rong, để nghe tình yêu lên tiếng..."

Phía dưới bắt đầu nổ ra lời bình phẩm đùa cợt:

- Chậc, chậc ca đâu có kém gì QL...

- Mới nghe tưởng QL đó.

- Tưởng QL hay ông nội QL?

- Không, tưởng bà nội, bà nội mới đúng.

- Hí hí, hát giống vịt kêu quá.

- Ca sĩ được bình bầu đoạt giải "trái cóc xanh" đây.

Trên sân khấu, ca sĩ ngôi sao đã hát xong. Tiếng vỗ tay lốp bốp. Tiến bước tới, nghiêng mình hết sức ga lăng:

- Xin mời ngôi sao bò ra sân khấu.

Thắng quẹt vai Tiến một cái:

- Quỷ sứ!

Rồi anh chàng đi về chỗ, vừa đi vừa cười tủm tỉm. Nó khoái cái trò chơi văn nghệ này lắm. Nếu hôm nay mà không hát được chắc tối nay nó tức mà không ngủ được.

Tiến ngó quanh quất xuống lớp:

- Còn ngôi sao nào bò lên sân khấu nữa không?

- Còn chứ, để tui.

Đó là tiếng của thằng Phục. Nãy giờ nó nghe Vũ công tử xuống ngồi tuốt ở dưới bàn cuối. Nó nhất định không thèm tham gia ca nhạc để tỏ lòng trung thành với bạn. Nhưng thấy ca hát vui quá, tật ham chơi lại trỗi dậy, làm nó quên mất ý định của mình.

Thế là anh chàng nhảy lên sân khấu, nói hùng hồn:

- Tui xin ca trích đoạn vở cải lương "Tiếng trống Mê Linh".

Dưới lớp tiếng reo hò vang dậy:

- Hoan hô! Đây là tiết mục đặc biệt.

- Mình phải trở về nguồn cội, chơi đồ cổ mới khác người.

- Ê! Cho tui làm Trưng Trắc đi.

Thằng Phục hoa tay giữ trật tự:

- Im đi hát mới được, đừng làm tui mất hứng.

Thấy cái đám nhí nhố bắt đầu lắng xuống, Phục hắng giọng:

- Bắt đầu hát nghe. - Nó giơ tay ra động tác minh họa. Nhưng giữa chừng đứng khựng lại:

- Quên nữa, phải mang kiếm mới ra vẻ anh hùng.

Đám con gái đồng tình:

- Đúng rồi. Thi Sách mang kiếm coi mới oai, mới ra vẻ con nhà quan tướng.

- Kiếm đâu, kiếm đâu?

- Lấy cây chổi cho nó đi.

- Thôi chổi dơ lắm. Lấy cây thước đi.

Hồng chạy lên bàn giáo viên lấy cây thước, giắt nó vào thắc lưng thằng Phục:

- Rồi đó, hát đi tướng quân.

Phục vòng tay thành hình vòng cung:

- Đa tạ Thi phu nhân.

Cả lớp cười ré lên. Hồng cô nương đập vai nó một cái:

- Đồ quỷ!

Chờ Hồng cô nương về chỗ rồi, Phục bắt đầu gân cổ lên:

- "Trong giây phút chia tay, tim nguyện ghi lời thề... ta xa nhau muôn dặm dài nhưng có nhau..."

Phục chợt đứng lại, dưới lớp nói vọng lên:

- Ủa, sao không hát nữa?

Phục gãi gãi đầu:

- Đoạn này hát sao, tui quên rồi?

- Để tui nhắc cho, hình như là "vai trên vai vĩnh vi­ễn, trong tim đắng cay chia sầu..."

- A, nhớ rồi, nhớ rồi. "Bầu trời Nam u tối..."

Vừa lúc đó cánh cửa bật mở. Thầy giám thị xuất hiện ở cửa lớp, cũng vừa lúc thằng Phục xoay người, chỉa thẳng "kiếm" về phía thầy, ca thống thiết "Quân thù gieo bạo tàn."

Thầy giám thị khựng lại:

- Cái gì đây, diễ­n tuồng gì đây?

Thấy thầy, thằng Phục hoảng hồn rút kiếm lại:

- Chết cha.

Thầy đi vô đứng giữa lớp. Nhìn Phục từ đầu xuống chân:

- Em làm cái gì vậy?

Phục gãi gãi đầu:

- Dạ, em làm Thi Sách.

- Thi Sách hả? Chà, oai quá hé. Thôi, tướng quân về chỗ giùm đi, để mất công thầy mời tướng quân lên văn phòng làm kiểm điểm lắm. Chà, lớp này vui quá ha. Ai bày đầu vụ này đây?

Cả lớp im phăng phắc, lấm lét nhìn thầy. Cuối cùng "Ú đại nhân" đứng lên:

- Thưa thầy, cả lớp đều nhất trí, không có ai bày đầu.

Đông Kisốt quay lại nhìn lớp trưởng một cách "biết ơn". Nãy giờ tim nó muốn nhảy ra ngoài. Vì biết mình là tên bày đầu, thế nào cũng được mời lên văn phòng uống trà. Giờ đây thì thoát nạn.

Thầy giám thị gõ mạnh lên bàn:

- Quá ha. Đóng cửa lại rồi la hét rùm trong lớp, làm hai bên không học được, muốn quậy phải không?

- Dạ không có quậy, tụi em chỉ muốn văn nghệ thôi.

- Văn nghệ gì mà ầm ĩ vậy, quá mất trật tự.

Cả lớp im ru. Thầy giám thị chợt dịu giọng:

- Thôi được rồi, muốn văn nghệ thì văn nghệ, nhưng phải hát nhỏ thôi hoặc xuống hội trường mà chơi, để yên cho lớp hai bên học.

Rồi thầy đi ra ngoài. Còn lại trong lớp vài ý kiến nổi lên:

- Hát nhỏ quá đâu có hứng.

- Hay mình kéo xuống hội trường?

- Thôi, gần hết giờ rồi.

Tiến đứng dậy nói một cách hào hứng:

- Vậy mai mốt trống tiết, mình kéo xuống hội trường hát cho đã, đồng ý không bà con?

- Đồng ý, nhất trí.

- Tui ủng hộ ý kiến đó.

- Tui hoan hô hai tay hai chân.

Vi­ễn ảnh hứa hẹn đó làm cả lớp khoái lắm. Chúng nó bắt đầu bàn tán xôn xao về những chương trình "Hát cho tai tôi nghe" sắp tới. Còn Phục vẫn còn muốn diễ­n cho hết trích đoạn của mình. Nó ngồi dựa tường, rên ư ử "bầu trời Nam u tối, quân thù gieo bạo tàn..."

Bên cạnh di­ễn viên không chuyên Phục. Vũ công tử uể oải ngả lưng vào tường, mặt buồn rười rượi. Còn mắt thì nhìn ra ngoài cửa sổ thả hồn lung tung.

Những lúc sau này, công tử hay như thế lắm. Nghĩa là lúc nào cũng buồn bã ngó xa xăm, "để tâm hồn treo ngược ở cành cây", cho ra dáng con nhà suy tư.

Chuông reo hết tiết. Công tử chợt quay qua khều tay hai tên hai bên:

- Cúp hai giờ cuối đi uống café.

Quang và Phục không phản đối. Chúng nó cúp tiết thường đến nỗi coi chuyện đó là hiển nhiên. Ban đầu thì cũng thấy ái ngại lắm. Thấy nó kỳ kỳ. Nhưng cúp riết rồi quen, lương tâm cắn hoài cũng mòn răng, cuối cùng lương tâm cũng không thèm cắn với rứt nữa.

Ba tên chuồn khỏi trường bằng cách leo rào, và vào quá café gần đó.

Ngồi trong quán café. Cả bọn bắt đầu lấy thuốc lá ra hút. Duy ngồi dựa lưng vào ghế, lim dim thả hồn theo khói thuốc lơ lửng. Thật ra thì nó không thích hút thuốc tí nào. Nhưng từ lúc buồn chuyện Minh Lan, nó thấy hút thuốc mới hay. Mới ra dáng người lớn, lãng mạn. Thế là nó tập hút, mà nó hút thì thằng Quang và thằng Phục sợ không hút thì là con nít, nên bắt buột phải hút theo.

Trong quán, tiếng nhạc vọng ra dìu dặt, trầm buồn "ngồi quán uống ly café, nghe gió mưa đi về, anh nhớ. Chuyện dĩ vãng xưa ngày xưa, khi trái tim chung tình, hết rồi..."

Duy thấy điệu hát sao hợp với tâm trạng của nó quá. Nhớ hồi năm lớp 10 nó với Minh Lan thân nhau rất vui. Nhưng chuyện đó qua rồi và nó thấy không có gì buồn bằng bị bạn bè quay lưng.

Nghĩ đến đó, nó khép mắt lại, đầy vẻ suy tư mơ mộng. Nó nghĩ mình trông sẽ hay hay nếu làm như thế.

Ba tên cúp tiết cứ ngồi cả buổi như thế. Ai cũng tạo cho mình một dáng điệu lãng tử. Chúng nó không thấy cô chủ quán thỉnh thoảng lại nhìn chúng mà cười thầm.

Trong mắt người lớn. Nhìn chúng nó thật ngô nghê, buồn cười.

Ở cái tuổi không ra lớn, bé không ra bé này, chúng thường có những hành động không giống ai. Càng muốn thể hiện mình là người lớn, càng làm nhiều việc lố bịch. Rồi đến lúc nào đó nhìn lại, chúng nó sẽ thấy xấu hổ. Nhưng trong đời mỗi người, ai không trải qua những cảm giác như vậy.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://giatocmac.9forum.info
 
Tiểu thư đi học p1
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
╝••—¤╝(¯`o´¯) —Gia Tôc Mạc«— (¯`o´¯)╝¤—••╝  :: ...:::Truyện Online:::... :: Truyện dài-
Chuyển đến