╝••—¤╝(¯`o´¯) —Gia Tôc Mạc«— (¯`o´¯)╝¤—••╝

GIATOCMAC.TK
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tiểu thư đi học p4

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
nh0k.bim
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 145
Join date : 10/12/2010
Age : 23
Đến từ : Ben Tre City

Bài gửiTiêu đề: Tiểu thư đi học p4   Tue Dec 21, 2010 10:47 am

Minh Lan ngồi dưới bàn cuối đã mấy ngày. Bàn ba đứa, bây giờ có thêm nó hơi chật một chút nhưng ba tên con trai không thấy thế làm phiền. Ngược lại chúng nó càng lấy làm vui . Và không ai bảo ai, ba tên tự động ngồi xích vào nhau, nhường cho tiểu thư một khoảng rộng, cho tiểu thư ngồi thoải mái .

Nhưng dù ba tên con trai cố làm cho Minh Lan vui, nó vẫn không tài nào vui được. Lúc nào vô lớp mặt mày nó cũng như con mèo buồn. Nhất là giờ chơi, thấy nguyên đám nhỏ Thùy kéo nhau xuống căntin, nó càng thấy giận và khổ sở.

Duy thấy Trần tiểu thư xích mích với nhóm bạn, nó cũng đứng ra dàn hòa mấy lần nhưng các vị cô nương ai cũng tự ái cao như núi . Nên hai bên chẳng bên nào chịu hòa trước.

Không phải cô Thy không thấy hiện tượng lạ này, nhưng cô làm ngơ như không biết. Để chúng tự giải quyết với nhau . Giờ chơi hôm nay thấy Minh Lan chống cằm ngồi một mình, Duy tạm bỏ rơi hai tên bạn thân, đến ngồi bên cạnh tiểu thư rủ rê:

- Xuống căntin đi Lan, ngồi một mình buồn lắm.

Minh Lan không từ chối . Cô nàng đứng dậy theo Duy đi xuống sân. Duy mua cho mỗi người một cây kem. Rồi cả hai đến ngồi dưới gốc cây phượng.

Tự nhiên Duy nhớ thời gian nó với hai tên bạn khoái ngồi ở đây . Nó nói như tâm sự:

- Lúc Lan nghỉ chơi, mình với thằng Quang, thằng Phục hay xuống đây ngồi . Lúc đó mình thấy chán lắm.

Minh Lan nhìn Duy một cách thông cảm. Bây giờ nó mới hiểu bạn bè giận nhau khổ sở đến nhường nào . Tự nhiên nó thở dài:

- Xin lỗi Duy nghe .

- Xin lỗi cái gì?

- Chuyện lúc trước đó, thật ra lúc đó mình không hiểu tại sao mình như vậy .

Nó ngừng lại rồi thở dài:

- Có khi nào mình bị quả báo không Duy ?

- Quả báo cái gì?

- Lúc trước mình làm Duy buồn, bây giờ mình bị người khác làm mình buồn.

Duy bật cười:

- Đừng có duy tâm quá tiểu thư . Chuyện đó không thể gọi là quả báo đâu . Nhưng này, sao Lan không làm hòa với mấy bạn đi, định găng nhau hoài sao ?

Nhắc tới đám nhỏ Thùy, tự nhiên Minh Lan lại nổi xùng lên:

- Mình không có lỗi, mình không thèm hạ mình.

Duy không nói gì . Nhưng trong thâm tâm nó cũng không thích Minh Lan nói chuyện với Quốc.

Cuộc "chiến tranh giữa các vì sao" không biết sẽ kéo dài đến đâu nếu không có ngày sinh nhật của Trần tiểu thư .

Thùy là người nhớ chuyện đó đầu tiên. Hôm nay vào lớp, nó kéo cả bọn ra ngoài hành lang:

- Tuần tới sinh nhật Minh Lan, tính sao đây ?

Đám con gái bắt đầu bàn tán:

- Có nên đi không?

- Biết nó mời không mà đi .

- Chắc nó không mời đâu, nhỏ này kiêu kỳ lắm.

- Nhưng sinh nhật nó mà làm thinh thì coi không được, nó có vẻ nhỏ mọn.

Bàn qua tính lại, cuối cùng cả bọn nhất trí sẽ không đến dự, nhưng sẽ gởi quà như không có chuyện gì. Còn Minh Lan cư xử thế nào là quyền của cô nàng.

Đó là một dấu hiệu nhường bước. Nhưng Trần tiểu thư không biết sự bàn bạc đó. Tối qua khi ngồi viết thiệp, tiểu thư đã phân vân cả buổi . Nếu mời tụi nhỏ Thùy thì tự ái, nhưng không mời thì thấy mình nhỏ mọn, hẹp hòi . Thế là nó quyết định phải "chơi đẹp". Còn đi hay không thì tùy bọn nó.

Hôm sau vào lớp, tiểu thư phân phát thiệp cho mọi người . Còn thiệp của tụi nhỏ Thùy thì Vũ công tử đưa .

Nhưng như vậy cũng làm cho đám Thùy cảm động lắm.

Đến chiều cuối tuần, tan học cả bọn vội về nhà thay đồ. Rồi kéo đến nhà Minh Lan.

Thấy bọn nó đến sớm, Minh Lan ngạc nhiên lắm nhưng không hỏi gì. Thùy cô nương thì nói một cách dè dặt:

- Tụi tao đến trang điểm cho mày, với phụ chuẩn bị.

Vẻ rụt rè của con nhỏ làm Minh Lan thấy tức cười . Miệng nó mím mím:

- Lên trên phòng đi, chưa chuẩn bị gì hết.

Thấy nó cười, tụi kia cũng tức cười theo . Nhưng miệng ai cũng mỉm mỉm. Cuối cùng cả bọn cười phá lên. Hồng cô nương oang oang cái miệng:

- Cười thì cười đi, làm gì mím mím thấy ghê .

Cả bọn tíu tít kéo lên phòng Minh Lan. Bắt đầu chảy tóc, làm mặt cho tiểu thư . Ai cũng bị cuốn vào buổi tiệc sắp tới . Lăng xăng chạy tới chạy lui, lấy cái này, lấy cái kia . Minh Lan ngồi trước gương cho Thùy thắt bím. Sinh nhật nó cũng như mọi năm, nhưng lần này cả nó lẫn bọn Thùy đều thấy vui như tết. Có thế mới biết cái chuyện giận hờn thật là khổ sở.

Hôm nay là ngày học cuối cùng. Sau đó khối 12 sẽ thi tốt nghiệp, rồi thi đại học. Cả một trách nhiệm nặng nề ở phía trước nên bọn lớp 12 lo học bù đầu. Giờ này ai mà bỏ học đi chơi thì là mấy cái tên thiếu trách nhiệm trầm trọng.

Sáng nay trời buồn lắm. Mưa suốt từ sáng làm bầu trời lúc nào cũng âm u. Cây bàng trước lớp 12C đứng rủ những giọt nước xuống đất. Trong lớp thì mờ tối, nhìn ra sân lại thấy trời ảm đạm. Cảnh làm cho đám học sinh có tâm trạng nao nao.

Tiết cuối cùng là tiết Anh Văn. Khi ghi dấu chấm hết ở cuối bài, lớp trưởng đại nhân bỗng thở dài một tiếng rõ to:

- Thế là chấm dứt 12 năm đèn sách, buồn quá má ơi!

Câu cảm thán của nó làm mấy tên gần đó nghe được, chúng nó quay xuống bàn lớp trưởng cười rúc rích:

- Hôm nay lớp trưởng làm thơ.

- Thơ thẩn gì mà kêu má um sùm, chắc lớp trưởng đòi ăn.

- Không phải, đòi sữa, hí hí.

Mặc cho mấy cái mỏ trêu chọc, nàng lớp trưởng vẫn ngồi im với vẻ ủ dột. Vốn là người có tầm nhìn xa, cô nàng nghĩ chuyện mấy ngày tới sẽ không còn vào lớp học chung như thế này nữa . Thế là nàng buồn đến muốn ốm đi.

Ở mấy bàn trên, nhóm Minh Lan cũng rì rầm than thở sẽ chẳng còn học chung. Minh Lan vốn đa sầu đa cảm nên nghĩ đến chuyện đó là muốn khóc. Nó chống cằm nhìn ra ngoài trời. Bầu trời âm u càng làm cho cô nàng thấy lòng rưng rưng.

Buồn quá cô nàng ghi một hàng chữ thật lớn ở trang tập cuối: "kỷ niệm giờ học cuối ở lớp 12 thân thương."

Thấy Minh Lan viết Thùy cũng bắt chước ghi vào tập nó một câu vô cùng văn vẻ: "Vĩnh biệt tuổi học trò hoa mộng."

Thùy là vua viết văn màu mè. Tụi Minh Lan hay chọc khi nó văn hoa như vậy. Nhưng bây giờ đám con gái đang có tâm trạng bồi hồi không bình thường nên đọc câu đó, không ai thấy tức cười.

Thế là đám con gái trao đổi tập lẫn nhau ký tên làm kỷ niệm. Tập Minh Lan thì đa số viết đại loại như "chúc tiểu thư bay thẳng vào đại học và bớt mít ướt, bớt tiểu thư", hoặc là "mai mốt xa nhau rồi, tui sẽ nhớ mãi Trần tiểu thư yểu điệu thục nữ".

Còn tập của nàng lớp trưởng thì thực tế hơn. Ai cũng có câu chúc y chang nhau. Đại loại là "giờ học cuối, kết thúc ba năm học chung với "Ú đại nhân". Chúc đại nhân sụt ký cho dễ bay vào đại học".

Cứ thế, bọn con gái chuyền tập vòng vòng trong lớp. Tụi con trai thì tình cảm khô khan hơn. Chúng nó không nghĩ những chuyện lãng mạn viễn vông như bọn con gái. Nhưng thấy tụi con gái tình cảm ướt át nên cũng bắt chước ướt át theo. Bọn nó cũng trao đổi tập, cũng ghi những câu thể hiện tình bạn vĩ đại và cảm động không thua gì tình bạn của Mác với Ăng-ghen. Nhưng bọn nó thì lý trí hơn bọn con gái, nên tên nào cũng vắn tắt sự mềm yếu ít ỏi của mình.

Là nam nhi nên bọn con trai chỉ nhìn thẳng vào "tiền đồ" đại học, chứ không lan man tình cảm như tụi con gái. Không có chia tay lâm ly bi đát. Chúng nó viết những câu như "chúc mày đạt được mục tiêu trước mắt: Đại học", hoặc văn chương hơn thì là "phải bay vào thiên đường đại học, đừng để cánh va vào cành tre bị rớt"... Nói chung là vô số khẩu hiệu để động viên nhau.

Hết giờ, khi cô ra ngoài rồi, cả lớp bắt đầu bung ra như ong vỡ tổ. Tên Đông Kisốt nhảy lên ghế, múa tay múa chân, loi choi như con khỉ:

- Giờ học kết thúc rồi, bà con ơi.

Thằng Phục thì một chân trên bàn, một chân dưới ghế, vừa ra điệu bộ minh họa, vừa rống lên:

- Trong giây phút chia tay, tim nguyện ghi lời thề.

Nó chợt nhảy xuống đất, chạy lên đứng trước mặt Hồng rống tiếp:

- Ta xa nhau muôn dặm dài nhưng có nhau vai bên vai vĩnh viễn, trong tim đắng cay chia sầu.

Đám con gái cười rúc rích. Hồng cô nương nguýt Phục một cái:

- Khùng!

Phục biến thể thành một câu vọng cổ ngay:

- Thi phu nhân ơi ta đâu có khùng mà ta chỉ điên một chút. Ta điên vì mai mốt đây ta phải vĩnh viễn xa nàng.

Tụi con gái cười dữ. Bọn con trai cũng xúm lại vây quanh thằng Phục, vỗ bàn vỗ tay ủng hộ:

- Hoan hô!

- Tiếp đi Thi tướng quân.

Thằng Phục khoái quá, chơi nguyên câu vọng cổ mà nó chợt nghĩ ra trong đầu. Thế là soạn giả cải lương không chuyên diễn xuất một màn vô cùng độc đáo. Nó làm cả lớp vui như điên. Tiếng reo hò, tiếng vỗ bàn đánh trống làm cả lớp huyên náo lên, đến nỗi mấy lớp khác chạy qua xem chuyện gì.

Thấy lớp 12C vui quá, mấy tên chịu quậy của lớp khác cũng ở lại xem. Và cũng vỗ bàn vỗ ghế nhiệt tình không thua gì dân trong lớp.

Thấy mấy lớp khác nhiệt tình quá, Đông Kisốt nhảy lên ghế la to:

- Quý vị ở các lớp bạn có tiết mục nào hay, xin mời lên biểu diễn cho chương trình lớp tui thêm phần phong phú. Xin mời quý vị.

Nó chưa dứt lời thì một anh chàng cao lêu nghêu ốm tong bước vào. Anh chàng giơ tay lên hăng hái:

- Tui, tui.

Đó là lớp trưởng 12D bên cạnh, kẻ thù không đội trời chung của "ú cô nương" trước đây. Nhưng bây giờ cái màn thù hằn là xưa rồi, cũ rích rồi. Bây giờ là màn thể hiện tình đoàn kết quốc tế vô sản. Sự xung phong của anh chàng được đám 12C ủng hộ nồng nhiệt bằng la hét và vỗ tay. Anh ta nhảy ngay lên bục:

- Để kỷ niệm ngày chia tay, tui xin ca bài "Nỗi buồn hoa phượng".

Đợi cho tiếng vỗ tay im hẳn, anh chàng bèn ca hết sức truyền cảm:

- Mỗi năm đến hè thì tui nghỉ hè. Nghỉ xong mùa hè tiếp luôn mùa thu . Mùa thu chưa đã chơi tiếp qua đông, bốn mùa nghỉ chơi đã đời. Rồi sau đó lưu ban... dài dài.

Ca sĩ càng ca, cả bọn càng cười nghiêng ngửa. Khi anh chàng ca xong, đám con trai kéo anh chàng xuống đè ra ký tên trên áo.

- Để tui cho chữ ký làm kỷ niệm.

Mỗi người ký một chỗ, lớp trưởng cong người la oai oái.

- Ê nhột!

- Chịu khó chút đi, dễ gì được xin chữ ký của tui.

- Hân hạnh lắm mới được tui ký tên đấy, lớp tui xin hoài mà tui đâu có cho.

Cứ thế mỗi người ký một chỗ, đầy cả áo anh chàng. Ban đầu hắn ta còn kêu nhột inh ỏi, nhưng thấy tụi nó ký hăng hái quá anh chàng cũng đâm ra khoái.

- Để tui về lớp cho lớp tui ký.

Màn ký tên có vẻ được nhiều người ủng hộ. Thế là cả lớp quay ra tặng chữ ký lẫn nhau. Nhưng ký trong tập là xưa rồi, model bây giờ là chơi luôn trên áo. Và chúng nó ký tặng nhau loạn xạ. Chiếc áo quý giá ấy sẽ được giặt cất rồi làm kỷ niệm.

Minh Lan thường ngày một giọt mực dính áo cũng khó chịu. Bây giờ cô nàng cũng nhiệt tình xin chữ ký, dù ngồi yên để cho viết ngoáy lên áo thì nhột chết được. Đông Kisốt chơi ngông, nó bảo Mai Trúc:

- Cho bà ký lên mặt tui nè, chơi như vậy nó mới nổi.

Gì chứ khoảng ngông nghênh thì tụi con gái 12C đâu có chừa. Cả bọn đè thằng Tiến ra bàn, mỗi nàng ghi tên của mình ra một chỗ. Tiến ta nhột quá cười hinh hích. Hồng cô nương đập vai nó một cái:

- Không có cười, ông cử động hoài làm sao tui ký.

Tiến cố gắng ngồi im. Khi các nàng ký xong thì mặt nó đầy những mực. Nó ưỡn ngực nói một cách tự hào:

- Đây là biểu tượng của lớp 12C nghe bà con.

Lớp trưởng đại nhân bỗng đề nghị:

- Hôm nay là ngày cuối, tui đề nghị lớp mình đi ăn chè. Còn "biểu tượng của 12C" thì để nguyên mặt vậy mà đi. Có ai phản đối không?

Một đề nghị hấp dẫn như vậy đố ai phản đối cho nổi. Thế là cả lớp ùa ra hành lang, rồi tản ra lấy xe. Sau đó lại tập trung ở cổng trường như bầy ong nhao nhác.

Duy kéo Minh Lan đi lùi lại phía sau:

- Lan ra gọi điện về nhà đi. Sợ về trễ bị đòn như lần trước có người xót ruột.

- Ai thế?

Duy cười không trả lời. Minh Lan tức quá hỏi lần nữa:

- Ai thế?

Duy đáp bừa:

- Tên hàng xóm, được không?

Minh Lan nguýt Duy một cái. Nó biết ngay người đó là ai nhưng nó muốn chính miệng Duy nói ra. Không ngờ anh chàng cứng rắn quá, nó đành chịu thua và tự nhủ nếu sau này Duy có nói ra lần nữa nó sẽ bắt bẻ tới bến.

Cả lớp 12C kéo nhau đi một dọc dài trên đường. Tên nào áo cũng đầy chữ ký. Cả bọn định kéo vào quán chè nhưng đông quá không quán nào chứa nổi. Thế là theo đề nghị của lớp trưởng, cả lớp đành mua kem rồi kéo vào công viên thưởng thức.

Tên Đông Kisốt nghêu ngao đi đầu tiên. Mặt mũi nó còn đầy dấu mực. Nhưng nó không thấy quê chút nào, ngược lại còn vô cùng hãnh diện vì được làm "biểu tượng của lớp". Anh chàng nhe răng cười với một đám con nít đi ngang khi chúng nó chỉ trỏ anh chàng một cách khoái chí.

Đám 12C đi đến đâu, người ta quay lại nhìn đến đó. Có người ngạc nhiên, có người đồng cảm. Với bọn học trò thì các trò khỉ của chúng nó đâu có gì lạ lùng. Chúng nó mà không khỉ thì mới là chuyện đáng nói.

Mùa hè sân trường trở nên vắng vẻ. Cây phượng trong sân hoa đỏ rực, lúc nào cũng ra rả tiếng ve. Nếu không có âm thanh đó chắc trường sẽ buồn vắng hơn.

Minh Lan chống cằm nhìn ra tàng lá trước mặt. Từ trưa giờ, nó và Duy đã ngồi học ở đây. Hai đứa kê bàn ngoài hành lang chứ không vào lớp. Mấy dãy hành lang khác cũng vậy. Tụi lớp 12 thích ngồi học ở ngoài, vừa học vừa có thể ngắm cảnh vắng lặng của trường.

Minh Lan nhìn cảnh vật mà suy nghĩ miên man, cô nàng đang nhớ lại những kỷ niệm từ lúc mới bước vào lớp 10. Những chuyện buồn vui đó không thể thành câu chuyện, nhưng mỗi lần nhớ lại nó thấy bồi hồi khó tả. Nó nghĩ trong số bạn bè chắc không ai thương trường lớp như nó.

Bên cạnh Minh Lan, Duy cũng ngồi yên nhưng nó để tâm trí vào quyển tập, chứ không lang thang như Minh Lan. Khi ngẩng đầu lên, nó định rủ cô nàng xuống sân thư giãn một chút nhưng ý định đó lập tức bay mất khi nó thấy đôi mắt cô nàng đỏ hoe. Còn khuôn mặt thì là cả một trời thu.

Vốn đã có kinh nghiệm nên Duy biết tiểu thư khóc không phải là tại nó. Khóc kiểu này thì chắc có chuyện gì đó buồn ghê lắm. Duy bèn xếp tập lại:

- Sao vậy Lan?

Minh Lan quẹt mắt:

- Không có chuyện gì, tại buồn quá.

- Buồn chuyện gì vậy? Bộ giận nhỏ Thùy nữa hả?

- Không phải.

- Vậy thì tại sao?

- Nhìn cảnh này tự nhiên mình nghĩ nếu sau này trở lại thăm trường thì mình sẽ như người lạ, không có bạn bè ở đây nữa. Nghĩ tới đó sao chịu không thấu.

Nói xong nước mắt nó lại chảy xuống mặt. Nhìn nó đa sầu đa cảm, sướt mướt đến mức làm Duy cũng thấy nao lòng. Tự nhiên nó quẹt ngang mũi rồi nói một câu hết sức con trai:

- Lan mà cứ nghĩ ủy mị hoài như vậy coi chừng thi rớt đó. Mình phải mạnh mẽ lên, vượt qua cảm xúc yếu đuối. Học mới là quan trọng.

Minh Lan ngồi làm thinh. Rồi nó quay qua nhìn Duy một cái. Anh chàng ngồi thẳng người, rất ra dáng con nhà chững chạc. Tự nhiên nó nhớ thời gian anh chàng suốt ngày ngồi quán, mơ mơ màng màng suốt ngày theo khói thuốc. Nó chợt cười khúc khích.

- Duy thay đổi nhiều ghê.

- Thay đổi cái gì?

- Lúc trước hay ngồi quán café nói chuyện triết lý, nhìn y chang dân chơi. Thế mà bây giờ...

- Bắt đầu từ bài luận 9 điểm đó. Lúc đó mình khoái được bạn bè nể mình nên mình cứ ráng làm sao cho điểm cao. Mình nhận ra làm người có tài dễ chịu hơn nhiều.

Minh Lan bâng khuâng:

- Không biết cô Thy nghĩ gì về tụi mình nhỉ.

- Mình nghĩ cô rất thương học trò.

- Sau này nếu đi dạy, mình thích cũng sẽ được như cô Thy, nghĩa là học trò thương.

Duy nhìn vẻ mặt mơ mộng của Minh Lan, rồi nói một câu hết sức thực tế:

- Lan mà cứ lo mơ mộng hoài thì không đi dạy được đâu. Rớt đại học thì làm sao thành cô giáo được.

Minh Lan nhăn mặt:

- Duy giống ông cụ quá đi.

Ngay lúc đó Hồng cô nương và Mai Thanh ở bàn bên kia bước qua. Rồi lớp trưởng, Thùy cô nương và hai tên nữa từ trong lớp đi ra. Chúng nó đến vây quanh Minh Lan và Duy. Vẻ mặt Thùy hết sức nghiêm trọng, rồi nó nhìn Duy mà cười tủm tỉm. Làm anh chàng bắt đầu đề phòng.

Thùy bắt đầu tấn công:

- Vũ công tử, nãy giờ tui với lớp trưởng có thắc mắc, nhờ công tử giải đáp giùm được không?

- Giải đáp cái gì?

- Thứ nhất, tại sao đầu năm công tử tặng Minh Lan hoa hồng mà không là hoa nào khác?

Duy ngượng đỏ mặt, nó làm thinh. Nhưng nhỏ Thùy tinh quái hỏi tới:

- Sao không tặng hoa vạn thọ mà tặng hoa đó, giải thích đi chứ.

Qua phút bối rối, Duy bắt đầu lấy lại bình tĩnh. Nó vừa đỡ đòn vừa phản công:

- Nếu Thùy thích thì ngày mai tôi sẽ tặng Thùy một bình vạn thọ, có cần thì thêm bó huệ đủ không?

Cả bọn cười ré lên. Đến lượt Thùy bị lúng túng. Nó ngắt ngứ một lát rồi tấn công tiếp:

- Bỏ chuyện đó đi, còn một thắc mắc nữa. Tại sao lúc này công tử không tặng hoa cho Minh Lan nữa?

- Tại hoa mắc quá mua không nổi.

- Không nỗi thì tụi tôi hùn tiền lại đưa cho mua, chịu không?

- Tôi không có ý kiến, các bạn thích gì thì cứ mua tặng sao lại bảo tôi.

- Nói vậy là bây giờ không thích tặng hồng cho Minh Lan nữa phải không?

Duy đáp bừa:

- Ừ.

- Vậy là thích tặng người khác hả?

- Ừ.

- Ai vậy?

- Một người không quen.

Cả bọn cười đau cả bụng, nhưng mặt Thùy vẫn tỉnh bơ:

- Vậy nếu ai không quen với công tử thì đều được tặng quà hết hả?

- Dĩ nhiên.

- Ở trước cổng có bà già bán nước mía không quen với công tử, vậy lát nữa ra tặng há.

- Sẵn sàng.

Nếu trả lời kiểu này thì chắc cô nàng sẽ hỏi đến tối. Duy bèn quay sang phản công:

- Thằng Quang bảo nếu Thùy thích thì nó tặng một bó hồng. Nhưng mình sẽ nói với nó là Thùy thích vạn thọ, nhà nó trồng cái đó nhiều lắm.

Nãy giờ Hồng cô nương ôm bụng cười lăn lóc, nghe Duy nói nó la lớn:

- Thôi quý vị đừng làm tui cười nữa.

Minh Lan cũng lên tiếng bênh vực Duy:

- Người ta tặng cái gì kệ người ta, hỏi làm chi. Hay là mày gợi ý cho thằng Quang tặng hoa vạn thọ, cứ nói thẳng ra đi, vòng vo hoài.

Minh Lan vừa nói xong thì cả bọn đồng loạt ré lên:

- A, lúc này hai người bênh nhau dữ ta. Vậy mà không phát hiện ra.

Minh Lan quê quá tắt đài luôn. Nó bèn lái câu chuyện qua hướng khác:

- Quý vị học tới đâu rồi?

Mai Trúc nhe răng cười khì:

- Tới đó đó, cha mẹ ơi, bài sao học hoài không được. Còn chè thì mới ăn vài muỗng đã hết ly.

Lớp trưởng rên rỉ:

- Học riết ốm ra mà cũng chưa hết.

Thùy nói như kể lể:

- Mỗi lần ngồi vào học tự nhiên tui nghĩ tới mai mốt bạn bè không còn gặp nữa sao buồn quá.

Duy đưa mắt nhìn Minh Lan như bảo "hai người giống nhau". Nhưng anh chàng chỉ im lặng.

Hình như Thùy đã gợi lên "nỗi niềm" của cả bọn. Tự nhiên ai cũng buồn hiu, thở vắn than dài. Với bọn con gái thì tâm trạng buồn dễ bị lây lắm. Lớp trưởng đại nhân chợt nói như giao hẹn:

- Sau này mỗi năm cứ đến ngày 20/11 thì tụi mình tập trung đến thăm cô Thy, quý vị có đồng ý không?

Ý kiến hay như thế không đồng ý sao được. Hồng cô nương tấm tắc:

- Lớp trưởng thông minh quá "tời".

Thùy mơ mộng nhìn xuống sân:

- Nếu sau này có con tui sẽ dẫn cả con tui đi theo cho nó thương bạn bè tui.

Nếu bình thường nghe câu này thì cả bọn đã phá lên cười trêu nhỏ Thùy rồi, nhưng bây giờ vị nào cũng buồn sướt mướt nên chẳng ai cười nỗi.

Duy liếc nhìn khuôn mặt mùa thu của các nàng. Hình như con gái có một đặc điểm chung là "sáng nắng chiều mưa". Lúc nãy các nàng mới cười giỡn chí chóe. Bây giờ đã "mặt ủ mày chau", chỉ thiếu nước mưa... Mà "rơi lệ" thì lúc này Minh Lan cũng đã rơi rồi.

Chơi với con gái nếu không hiểu thì có mà điên cái đầu. Nhưng đầu óc Duy thì vẫn còn tỉnh táo. Vì đã có kinh nghiệm dư thừa ở Trần tiểu thư.

Cả bọn ngồi bên nhau đến tận lúc bắt đầu tối. Các nàng vẫn không nguôi than thở về nỗi phải xa nhau. Chỉ có mình Duy ngồi nghe. Đúng là "gươm lạc giữa rừng hoa". Nên "gươm" chỉ biết nghe chứ không nói theo cái "hoa" nổi. Vì gươm vốn là con trai đầy khí phách nam nhi. Mấy cái chuyện tình cảm sướt mướt con trai không nói ra được.

Sau màn than thở, các vị cô nương lại trở về với cái chuyện vô cùng thực tế là đi ăn chè. Mặc dù lo học đến ốm người các nàng vẫn không quên cái khâu vô cùng quan trọng đó.

Các vị cô nương dẫn xe ra cổng trường. Trông vẫn vô tư yêu đời. Ngày mai này trong số đó không biết ai vào đại học, ai sẽ bôn ba ra đời tìm việc làm. Nhưng các nàng sẽ không quên được tình bạn với nhau. Cũng như không quên được khoảng thời gian vui nhất và đẹp nhất trong đời học sinh của mình.

Khánh Di


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://giatocmac.9forum.info
 
Tiểu thư đi học p4
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
╝••—¤╝(¯`o´¯) —Gia Tôc Mạc«— (¯`o´¯)╝¤—••╝  :: ...:::Truyện Online:::... :: Truyện dài-
Chuyển đến